Giải bóng đá Việt Nam

Nguyễn Tuấn Anh: Người hùng thầm lặng

Nguyễn Tuấn Anh: Người hùng thầm lặng 2 con người khác nhau, ở 2 thời đại khác nhau nhưng giữa Tuấn Anh và hổ tướng Triệu Vân lại có một sự tương đồng thú vị: Đều là những người anh hùng không cần kiếm tìm sự thừa nhận.

Kể từ khi bầu Đức cho ra mắt lứa I của học viện HA.GL – Arsenal JMG tại Sanix Cup 2013 với tên gọi U17 Việt Nam, Nguyễn Tuấn Anh đã luôn nằm trong nhóm nổi bật nhất. Trong đợt sang Arsenal thử việc, anh còn được HLV Arsene Wenger giới thiệu sang Olympiakos của Hy Lạp. Sở hữu kỹ thuật cơ bản cực tốt, tư duy chơi bóng hiện đại, Tuấn Anh được NHM yêu mến đặt cho cái tên “Ronaldinho Việt Nam”.

Nhưng vẫn không ít người hoài nghi về năng lực của Tuấn Anh. Họ cho rằng việc đánh giá tiền vệ 21 tuổi cao đến như vậy là hoàn toàn vô lý. Họ dẫn chứng rằng, Tuấn Anh là một tiền vệ công nhưng số đường chuyền tạo cơ hội, số lần kiến thiết hay số bàn thắng của anh đều quá thấp. Những người ấy càng hả hê hơn bởi từ khi sang Nhật, tần suất có mặt của Tuấn Anh trên các phương tiện truyền thông Nhật Bản là thấp hơn rất nhiều so với Công Phượng hay Xuân Trường.

Tuấn Anh chưa bao giờ mở lời giải thích với bất cứ ai, về bất cứ điều gì người ta đàm tiếu về mình

Anh chẳng cần phải giải thích với bất cứ ai. Tuấn Anh không, và cũng chưa bao giờ là cầu thủ của những phát ngôn, chứ đừng nói tới phát ngôn gây bão. Gọi điện báo cho HA.GL về tình hình tập luyện thì lúc nào cũng chỉ “Vâng, cháu ổn”, “Vâng, cháu đá bình thường ạ” (theo chia sẻ của ông Nguyễn Tấn Anh – trưởng đoàn CLB HA.GL). Nói chuyện với mọi người thì lúc nào cũng thỏ thẻ, nhẹ nhàng.

Nhưng một khi bước vào trận đấu, người ta sẽ thấy một Tuấn Anh khác hẳn. Anh có thể khiến NHM ồ lên vì ngỡ ngàng sau một cú quặt bóng, thậm chí khiến cánh đàn ông rên lên khe khẽ khi thấy tiền vệ 21 tuổi đỡ bóng dính vào chân như thể gắn keo. Không cần giải thích trước mọi lời thị phi, Tuấn Anh lặng lẽ cúi đầu xuống và tập trung hết mình, đến những giọt mồ hôi cuối cùng trên sân.

Chân thế anh hùng vốn không kiếm tìm sự thừa nhận. Họ chỉ cần thỏa cái chí vùng vẫy trong thiên hạ, trung dũng tài năng tự khắc có người thấu hiểu. Khi xưa. Thường Sơn có Triệu Tử Long thì ngày nay, phố Núi cũng có Nguyễn Tuấn Anh.