Giải bóng đá Anh

“ông lão đánh cá Leicester” sẽ trở về nhà để phát hiện ra những phép màu

Như câu chuyện cổ của Nga, “ông lão đánh cá Leicester” sẽ trở về nhà để phát hiện ra những phép màu đã kết thúc. Trước mắt ông chỉ là căn nhà cũ, mụ vợ già bên chiếc máng lợn cũ kỹ.

Ông lão đánh cá Leicester và chiếc máng lợn cũ

Ngày này một năm về trước, Leonardo Ulloa vào sân thay người và ghi bàn duy nhất cho Leicester trước Norwich City. Chiến thắng ấy giúp Leicester tiến thêm một bước dài nữa đến chức vô địch lịch sử. Khi trọng tài thổi còi dứt trận đấu, sân King Power cứ như đang có một cơn động đất mini.
Lần gần nhất Liverpool đến King Power, Jamie Vardy ghi bàn thắng đẹp nhất của anh trong mùa. Tình cờ chứng kiến pha lập công ấy, một nhà sản xuất của Hollywood quyết định sẽ dựng cuộc đời Vardy thành phim.
Vậy mà bây giờ chỉ còn là thực tại bẽ bàng. “Giấc mơ của tôi đã chết”, HLV Claudio Ranieri nói. “Những gì tôi trải qua ở Chelsea chẳng thấm tháp gì so với ông ấy”, Jose Mourinho nói. Trong buổi trả lời truyền thông mới nhất, ông thậm chí còn mặc chiếc áo có in chữ “CR” để bày tỏ sự ủng hộ cho người đồng nghiệp vong niên. Trên Twitter, cựu huyền thoại Gary Lineker liên tục “spam” những dòng trạng thái, bày tỏ nỗi thất vọng với ban lãnh đạo và các cầu thủ Leicester.
Lineker chỉ trích BLĐ và cầu thủ đội bóng cũ vì sa thải Ranieri

Lineker chỉ trích BLĐ và cầu thủ đội bóng cũ vì sa thải Ranieri
Hôm thứ Bảy vừa qua, với chiến thắng của Chelsea, Leicester mới chính thức dứt cơ hội bảo vệ ngôi vô địch trên lý thuyết. Thực tế đâu chỉ “nhẹ nhàng” như thế, bởi vì với chiến thắng 1-0 của Crystal Palace trước Middlesbrough, Leicester cũng lần đầu tiên sa chân vào nhóm rớt hạng.
“Leicester, với Ranieri, đã trở thành hoàng tử. Nhưng bây giờ, họ đã trở thành con ếch”, nhật báo La Gazzetta Dello Sport giật tít. Những ví von kiểu ấy tràn ngập trên báo chí và mạng xã hội. Người ta ví Leicester là nàng Lọ Lem, nay đã trở về với hình hài xưa cũ sau khi kim đồng hồ bước qua 12 giờ đêm. Không còn Ranieri, Leicester đã trở lại với cái thực tế trước ngày ông đến: họ chỉ là một ứng viên… rớt hạng.
Chỉ trích ông chủ người Thái Lan, hay các cầu thủ là điều quá dễ dàng. Nhưng văn hóa phương Tây luôn buộc người chịu trách nhiệm cao nhất trả giá đầu tiên. Leicester vô địch được là nhờ Ranieri, lịch sử mãi ghi nhận điều ấy. Nhưng họ sa sút cũng… bởi Ranieri không thể thích nghi với thực tế. Một HLV chưa bao giờ vô địch trong sự nghiệp, giờ lại phải cầm quân cho một nhà ĐKVĐ, không bỡ ngỡ mới lạ.
Ranieri không thể thích nghi với vị thế của nhà vô địch

Ranieri không thể thích nghi với vị thế của nhà vô địch
Trước khi chỉ trích ông chủ Leicester, xin bạn hãy nhớ lại vài cái tên sau: Leeds United, Aston Villa và Nottingham Forest. Họ đều là những đội bóng lẫy lừng một thời. Leeds đại náo châu Âu những năm đầu thế kỷ với tài nghệ của David O’Leary. Aston Villa từng giữ kỷ lục đội bóng duy nhất tại Anh chưa xuống hạng. Nottingham Forest từng hai lần vô địch Cúp C1 liên tiếp. Bây giờ họ ở đâu rồi? Có hẹn ngày trở lại không?
Vô địch Anh là một chiến tích để đời, nhưng sống sót ở Premier League là một chuyện sinh tử. Bởi vì chỉ cần rớt xuống, có khi bạn sẽ rơi luôn vào sự lãng quên như những đội bóng lâu đời nêu trên. Thế nên đừng tiếc thương cho Ranieri, bởi vì thực tế là đây, ngay lúc này, Leicester là một đội bóng chuyên trụ hạng. Ông chủ người Thái Lan đã ra một quyết định khó khăn, nhưng đó là việc phải làm. Họ không thể đặt cược sinh mệnh đội bóng cho cảm tính. Khi Ranieri ở lại, họ ủng hộ hết mình. Nhưng khi cần quyết liệt thay đổi, họ buộc phải hành động.
Nếu cầu thủ muốn Ranieri đi, giờ họ đã có cái mình muốn. Tất cả phải chiến đấu lại từ đầu, để giá chuyển nhượng của họ không rớt, để họ không trở lại thành những kẻ thất bại kinh niên như trước khi chiếc đũa thần của số phận chạm vào mùa giải năm ngoái. Để được như thế, họ phải chiến đấu… gấp đôi năm ngoái. Nhưng liệu phép màu có đến năm thứ ba liên tiếp với Leicester?